哭内子王华姜 其七

清代 屈大均
尔死作归人,我生何聊赖。恍惚成狂痴,魂梦思交会。 与子合婚来,别离常在外。相见曾几何,一旦成茫昧。 两载共行役,岂无饥渴害。诗书相与娱,为道忘颠沛。 彤管我能操,雅琴卿亦解。自古黔娄妻,偕老多年岁。 如何卿乐贫,独不保少艾。
ěr zuò guī rén   shēng liáo lài huǎng chéng kuáng chī   hún mèng jiāo huì
zi hūn lái   bié cháng zài wài xiāng jiàn céng   dàn chéng máng mèi
liǎng zài gòng xíng   hài shī shū xiāng   wéi dào wàng diān pèi
tóng guǎn néng cāo   qín qīng jiě qián lóu   xié lǎo duō nián suì
qīng pín   bǎo shào ài