枯木竹石为郑节之题

明代 顾清
霜凋孤桐树,槎牙碧琅玕。夜半山月出,飞下两青鸾。 幽人适不寐,清影上阑干。
shuāng diāo tóng shù   chá láng gān bàn shān yuè chū   fēi xià liǎng qīng luán
yōu rén shì mèi   qīng yǐng shàng lán gān