哭母大祥

宋代 文天祥
前年惠州哭母敛,去年邳州哭母期。 今年飘泊在何处,燕山狱里菊花时。 哀哀黄花如昨日,两度星周俄箭疾。 人间送死一大事,生儿富贵不得力。 只今谁人守坟墓,零落瘴乡一堆土。 大儿狼狈勿复道,下有二儿并二女。 一儿一女亦在燕,佛庐设供捐金钱。 一儿一女家下祭,病脱麻衣日晏眠。 夜来好梦归故国,忽然海上见颜色。 一声鸡泪满床,化为清血衣裳湿。 当年嫠纬意谓何,亲曾抚我夜枕戈。 古来全忠不全孝,世事至此甘滂沱。 夫人开国分齐魏,生荣死哀送天地。 悠悠国破与家亡,平生无憾惟此事。 二郎已作门户谋,江南葬母麦满舟。 不知何日归兄骨,狐死犹应正首丘。
qián nián huì zhōu liǎn   nián zhōu
jīn nián piāo zài chǔ   yān shān huā shí
āi āi huáng huā zuó   liǎng xīng zhōu é jiàn
rén jiān sòng shì   shēng ér guì
zhī jīn shuí rén shǒu fén   líng luò zhàng xiāng duī
ér láng bèi dào   xià yǒu èr ér bìng èr
ér zài yàn   shè gòng juān jīn qián
ér jiā xià   bìng tuō yàn mián
lái hǎo mèng guī guó   rán hǎi shàng jiàn yán
shēng lèi mǎn chuáng   huà wèi qīng xuè shang shī 湿
dāng nián wěi wèi   qīn céng zhěn
lái quán zhōng quán xiào   shì shì zhì gān pāng tuó
rén kāi guó fēn wèi   shēng róng āi sòng tiān
yōu yōu guó jiā wáng   píng shēng hàn wéi shì
èr láng zuò mén móu   jiāng nán zàng mài mǎn zhōu
zhī guī xiōng   yóu yīng zhèng shǒu qiū