枯木

明代 王恭
野木临崖石,年深土亦崩。老根浮断藓,飞干接长藤。 性朽空劳匠,心灰也类僧。春风几荣谢,羡尔独棱层。
lín shí   nián shēn bēng lǎo gēn duàn xiǎn fēi   gàn jiē zhǎng téng    
xìng xiǔ kōng láo jiàng   xīn huī lèi sēng chūn fēng róng xiè xiàn   ěr léng céng