哭秘书姚少监

唐代 方干
寒空此夜落文星,星落文留万古名。 入室几人成弟子,为儒是处哭先生。 家无谏草逢明代,国有遗篇续正声。 晓向平原陈葬礼,悲风吹雨湿铭旌。
hán kōng luò wén xīng   xīng luò wén liú wàn míng
shì rén chéng   wèi shì chù xiān sheng
jiā jiàn cǎo féng míng dài   guó yǒu piān zhèng shēng
xiǎo xiàng píng yuán chén zàng   bēi fēng chuī shī 湿 míng jīng