哭秘书包大监

唐代 孟郊
哲人卧病日,贱子泣玉年。常恐宝镜破,明月难再圆。 文字未改素,声容忽归玄。始知知音稀,千载一绝弦。 旧馆有遗琴,清风那复传。
zhé rén bìng   jiàn nián cháng kǒng bǎo jìng   míng yuè nán zài yuán
wén wèi gǎi   shēng róng guī xuán shǐ zhī zhī yīn   qiān zǎi jué xián
jiù guǎn yǒu qín   qīng fēng chuán