哭明古回雪中过莺湖有感

明代 沈周
不复见安道,归哉空雪湖。低云接清泪,远浪激长吁。 肮肮老博士,峥峥伟丈夫。朝廷虚购玉,沧海实遗珠。 雄辩常翻口,衰痕未满须。斯人竟微疾,我辈强孱躯。 一邑人皆愕,三年梦已殊。妙篇留脍炙,还与不亡俱。
jiàn ān dào   guī zāi kōng xuě yún jiē qīng lèi yuǎn   làng cháng    
āng āng lǎo shì   zhēng zhēng wěi zhàng cháo tíng gòu cāng   hǎi shí zhū    
xióng biàn cháng fān kǒu   shuāi hén wèi mǎn rén jìng wēi   bèi qiáng chán    
rén jiē è   sān nián mèng shū miào piān liú kuài zhì hái   wáng