哭梅圣俞

宋代 王安石
诗行於世先春秋,国风变衰始柏舟。 文辞感激多所忧,律吕尚可谐鸣球。 先王泽竭士已偷,纷纷作者始可羞,其声与节急以浮。 真人当天施再流,笃生梅公应时求。 颂歌文武功业优,经奇纬丽散九州。 众皆少锐老则不,翁独辛苦不能休,惜无采者人名遒。 贵人怜公青两眸,吹嘘可使高岑楼,坐令隐约不见收。 空能乞钱助馈馏,疑此有物可诸幽。 栖栖孔孟葬鲁邹,後始卓荦称轲丘。 圣贤与命相楯矛,势欲强达诚无由。 诗人况又多穷愁,李杜亦不为公侯。 公窥穷厄以身投,坎轲坐老当谁尤。 吁嗟岂即非善谋,虎豹虽死皮终留。 飘然载丧下阴沟,粉书轴幅悬无旒。 高堂万里哀白头,东望使我商声讴。
shī háng shì xiān chūn qiū   guó fēng biàn shuāi shǐ bǎi zhōu  
wén gǎn duō suǒ yōu   shàng xié míng qiú  
xiān wáng jié shì tōu   fēn fēn zuò zhě shǐ xiū   shēng jié  
zhēn rén dàng tiān shī zài liú   shēng méi gōng yìng shí qiú  
sòng wén gōng yōu   jīng wěi sàn jiǔ zhōu  
zhòng jiē shǎo ruì lǎo   wēng xīn néng xiū   cǎi zhě rén míng qiú  
guì rén lián gōng qīng liǎng móu   chuī shǐ 使 gāo cén lóu   zuò lìng yǐn yuē jiàn shōu  
kōng néng qián zhù kuì liú   yǒu zhū yōu  
kǒng mèng zàng zōu   hòu shǐ zhuó luò chēng qiū  
shèng xián mìng xiāng dùn máo   shì qiáng chéng yóu  
shī rén kuàng yòu duō qióng chóu   wéi gōng hóu  
gōng kuī qióng è shēn tóu   kǎn zuò lǎo dāng shuí yóu  
jiē fēi shàn móu   bào suī zhōng liú  
piāo rán zài sàng xià yīn gōu   fěn shū zhóu xuán liú  
gāo táng wàn āi bái tóu   dōng wàng shǐ 使 shāng shēng ōu