哭曼卿

宋代 欧阳修
嗟我识君晚,君时犹壮夫。 信哉天下奇,落落不可拘。 轩昂惧惊俗,自隐酒之徒。 一饮不计斗,倾河竭昆墟。 作诗几百篇,锦组联琼琚。 时时出险语,意外研精麤。 穷奇变云烟,搜怪蟠蛟鱼。 诗成多自写,笔法颜与虞。 旋弃不复惜,所存今几余。 往往落人间,藏之比明珠。 又好题屋壁,虹蜺随卷舒。 遗踪处处在,余墨润不枯。 朐山顷岁朏,我亦斥江湖。 乖离四五载,人事忽焉殊。 归来见京师,心老貌已癯。 但惊何其衰,岂意今也无。 才高不少下,阔若与世踈。 骅骝当少时,其志万里涂。 一旦老伏枥,犹思玉山刍。 天兵宿西北,狂儿尚稽诛。 而令壮士死,痛惜无贤愚。 归魂涡上田,露草荒春芜。
jiē shí jūn wǎn   jūn shí yóu zhuàng
xìn zāi tiān xià   luò luò
xuān áng jīng   yǐn jiǔ zhī
yǐn dòu   qīng jié kūn
zuò shī bǎi piān   jǐn lián qióng
shí shí chū xiǎn   wài yán jīng
qióng biàn yún yān   sōu guài pán jiāo
shī chéng duō xiě   yán
xuán   suǒ cún jīn
wǎng wǎng luò rén jiān   cáng zhī míng zhū
yòu hǎo   hóng suí juǎn shū
zōng chù chǔ zài   rùn
shān qǐng suì fěi   chì jiāng
guāi zài   rén shì yān shū
guī lái jiàn jīng shī   xīn lǎo mào
dàn jīng shuāi   jīn
cái gāo shǎo xià   kuò ruò shì shū
huá liú dāng shǎo shí   zhì wàn
dàn lǎo   yóu shān chú
tiān bīng 宿 西 běi   kuáng ér shàng zhū
ér lìng zhuàng shì   tòng xián
guī hún shàng tián   cǎo huāng chūn