哭刘言史

唐代 孟郊
诗人业孤峭,饿死良已多。相悲与相笑,累累其奈何。 精异刘言史,诗肠倾珠河。取次抱置之,飞过东溟波。 可惜大国谣,飘为四夷歌。常于众中会,颜色两切磋。 今日果成死,葬襄之洛河。洛岸远相吊,洒泪双滂沱。
shī rén qiào   è 饿 liáng duō xiāng bēi xiāng xiào   lěi lěi nài
jīng liú yán shǐ   shī cháng qīng zhū bào zhì zhī   fēi guò dōng míng
guó yáo   piāo wèi cháng zhòng zhōng huì   yán liǎng qiē cuō
jīn guǒ chéng   zàng xiāng zhī luò luò àn yuǎn xiāng diào   lèi shuāng pāng tuó