哭刘尚书晋川

明代 袁宏道
记相识,相识黄鹤楼。当时椎齿青衿子,平揖方伯古诸侯。 书司曹佐敛手愁,公也置几头拄头。饮我酒,庭幽幽,千秋如火烧红榴。 东眺晴川西鹉洲,少年桃达躁如猴。枕肱叠膝百自由,攲杯画箸恣嘈休。 尔时山翁问余言,乘兴遂作洪山游。中间离合苦不定,长别已经十春秋。 去年三弟山东来,道公貌腴骨力遒。百八串珠不离手,言谈清简风飕飕。 未几传公病,又传已小瘳。昨者度门从淮返故里,亲见白旐黄肠出济州,使我泪眼如江流。 三日欲语不得语,枯咽喉。海内学道几人在,转眼辄为天所收。 去年哭潘去华,又哭我先伯脩。河枯岳折星辰死,凤凰不鸣鸣鸺鹠。 天公于世岂相雠,或者精光透泄不宜久,高贤大才理当归一丘。 呜呼既知归一丘,何为银章绯袍白头恋著不得休。
xiāng shí   xiāng shí huáng lóu dāng shí chuí chǐ qīng 齿 jīn píng   fāng zhū hóu    
shū cáo zuǒ liǎn shǒu chóu   gōng zhì tóu zhǔ tóu yǐn jiǔ tíng   yōu yōu qiān   qiū huǒ shāo hóng liú    
dōng tiào qíng chuān 西 zhōu   shào nián táo zào hóu zhěn gōng dié bǎi yóu   bēi huà zhù cáo xiū    
ěr shí shān wēng wèn yán   chéng xìng suì zuò hóng shān yóu zhōng jiān dìng zhǎng   bié jīng shí chūn qiū    
nián sān shān dōng lái   dào gōng mào qiú bǎi chuàn zhū shǒu yán   tán qīng jiǎn fēng sōu sōu    
wèi chuán gōng bìng   yòu chuán xiǎo chōu zuó zhě mén cóng huái fǎn qīn   jiàn bái zhào huáng cháng chū zhōu shǐ   使 lèi yǎn jiāng liú    
sān   yān hóu hǎi nèi xué dào rén zài zhuǎn   yǎn zhé wèi tiān suǒ shōu    
nián pān huá   yòu xiān xiū yuè zhé xīng chén fèng   huáng míng míng xiū liú    
tiān gōng shì xiāng chóu   huò zhě jīng guāng tòu xiè jiǔ   gāo xián cái dāng guī qiū  
zhī guī qiū   wéi yín zhāng fēi páo bái tóu liàn zhù xiū