哭刘驾博士

唐代 聂夷中
出门四顾望,此日何徘徊。终南旧山色,夫子安在哉。 君诗如门户,夕闭昼还开。君名如四时,春尽夏复来。 原野多丘陵,累累如高台。君坟须数尺,谁与夫子偕。
chū mén wàng   pái huái zhōng nán jiù shān   ān zài zāi
jūn shī mén   zhòu hái kāi jūn míng shí   chūn jìn xià lái
yuán duō qiū líng   lěi lěi gāo tái jūn fén shù chǐ   shuí xié