枯柳

宋代 孔平仲
窾枯路傍柳,种插从何年。枯条不可见,人立何岿然。 轻脆岂耐久,心腹俱空穿。上无一鸟巢,下系万里船。 想见方浓时,飞花舞青天。行人多攀折,惨淡驻征鞭。 今也傲突兀,东西过谁怜。陋质非焦桐,难试朱丝弦。 英华馀岁许,白蚁争回旋。雷公飞火试一照,深处恐有乖龙眠。
kuǎn bàng liǔ   zhǒng chā cóng nián tiáo jiàn rén   kuī rán 岿    
qīng cuì nài jiǔ   xīn kōng chuān 穿 shàng niǎo cháo xià   wàn chuán    
xiǎng jiàn fāng nóng shí   fēi huā qīng tiān xíng rén duō pān zhé cǎn   dàn zhù zhēng biān    
jīn ào   dōng 西 guò shuí lián lòu zhì fēi jiāo tóng nán   shì zhū xián    
yīng huá suì   bái zhēng huí xuán léi gōng fēi huǒ shì zhào shēn   chù kǒng yǒu guāi lóng mián