哭李尚书

唐代 杜甫
漳滨与蒿里,逝水竟同年。欲挂留徐剑,犹回忆戴船。 相知成白首,此别间黄泉。风雨嗟何及,江湖涕泫然。 修文将管辂,奉使失张骞。史阁行人在,诗家秀句传。 客亭鞍马绝,旅榇网虫悬。复魄昭丘远,归魂素浐偏。 樵苏封葬地,喉舌罢朝天。秋色凋春草,王孙若个边。
zhāng bīn hāo   shì shuǐ jìng tóng nián guà liú jiàn   yóu huí dài chuán
xiāng zhī chéng bái shǒu   bié jiān huáng quán fēng jiē   jiāng xuàn rán
xiū wén jiāng guǎn   fèng shǐ 使 shī zhāng qiān shǐ xíng rén zài   shī jiā xiù chuán
tíng ān jué   chèn wǎng chóng xuán zhāo qiū yuǎn   guī hún chǎn piān
qiáo fēng zàng   hóu shé cháo tiān qiū diāo chūn cǎo   wáng sūn ruò biān