哭梁公实十首 其十
浮世谁能免,如君独可哀。荒榛满天地,玉树莽尘埃。
裘马偏穷路,江山不尽才。更怜击筑者,萧索蓟门台。
fú
浮
shì
世
shuí
谁
néng
能
miǎn
免
,
rú
如
jūn
君
dú
独
kě
可
āi
哀
huāng
。
zhēn
荒
mǎn
榛
tiān
满
dì
天
yù
地
,
shù
玉
mǎng
树
chén
莽
āi
尘
埃
。
qiú
裘
mǎ
马
piān
偏
qióng
穷
lù
路
,
jiāng
江
shān
山
bù
不
jìn
尽
cái
才
gèng
。
lián
更
jī
怜
zhù
击
zhě
筑
xiāo
者
,
suǒ
萧
jì
索
mén
蓟
tái
门
台
。