哭梁公实十首 其三

明代 宗臣
徘徊南斗下,历历少微星。一夜因风殒,高人遂不醒。 孤云垂惨淡,万象骤沉冥。莫问西樵桂,千秋空复青。
pái huái nán dòu xià   shǎo wēi xīng yīn fēng yǔn gāo   rén suì xǐng    
yún chuí cǎn dàn   wàn xiàng zhòu chén míng wèn qiáo 西 guì qiān   qiū kōng qīng