哭梁公实 其四

明代 王世贞
草色罗浮满,茫茫不可寻。乾坤闻笛赋,山水断弦心。 大业中途阻,雄才半陆沉。呼儿检书札,读罢细沾襟。
cǎo luó mǎn   máng máng xún qián kūn wén shān   shuǐ duàn xián xīn    
zhōng   xióng cái bàn chén ér jiǎn shū zhá   zhān jīn