哭梁公实 其七

明代 王世贞
欲草名山志,飘然沧海滨。诗篇难睹老,丹灶却添贫。 已自乘元气,那能忆故人。暂飞辽海鹤,或恐是前身。
cǎo míng shān zhì   piāo rán cāng hǎi bīn shī piān nán lǎo dān   zào què tiān pín    
chéng yuán   néng rén zàn fēi liáo hǎi huò   kǒng shì qián shēn