哭梁公实 其八

明代 王世贞
白璧埋辉照,青云委路岐。斯文或后死,未老竟安之。 敢任昌言续,无惭有道辞。令名兼寿考,今古总难期。
bái mái huī zhào   qīng yún wěi wén huò hòu wèi   lǎo jìng ān zhī    
gǎn rèn chāng yán   cán yǒu dào lìng míng jiān shòu kǎo 寿 jīn   zǒng nán