苦乐相倚曲

唐代 元稹
古来苦乐之相倚,近于掌上之十指。君心半夜猜恨生, 荆棘满怀天未明。汉成眼瞥飞燕时,可怜班女恩已衰。 未有因由相决绝,犹得半年佯暖热。转将深意谕旁人, 缉缀瑕疵遣潜说。一朝诏下辞金屋,班姬自痛何仓卒。 呼天抚地将自明,不悟寻时暗销骨。白首宫人前再拜, 愿将日月相辉解。苦乐相寻昼夜间,灯光那有天明在。 主今被夺心应苦,妾夺深恩初为主。欲知妾意恨主时, 主今为妾思量取。班姬收泪抱妾身,我曾排摈无限人。
lái zhī xiāng   jìn zhǎng shàng zhī shí zhǐ jūn xīn bàn cāi hèn shēng  
jīng mǎn huái 怀 tiān wèi míng hàn chéng yǎn piē fēi yàn shí   lián bān ēn shuāi
wèi yǒu yīn yóu xiāng jué jué   yóu bàn nián yáng nuǎn zhuǎn jiāng shēn páng rén  
zhuì xiá qiǎn qián shuō zhāo zhào xià jīn   bān tòng cāng
tiān jiāng míng   xún shí àn xiāo bái shǒu gōng rén qián zài bài  
yuàn jiāng yuè xiàng huī jiě xiāng xún zhòu jiān   dēng guāng yǒu tiān míng zài
zhǔ jīn bèi duó xīn yīng   qiè duó shēn ēn chū wéi zhǔ zhī qiè hèn zhǔ shí  
zhǔ jīn wèi qiè liáng bān shōu lèi bào qiè shēn   céng pái bìn xiàn rén