哭空寂寺玄上人

唐代 钱起
悽然双树下,垂泪远公房。灯续生前火,炉添没后香。 阴阶明片雪,寒竹响空廊。寂灭应为乐,尘心徒自伤。
rán shuāng shù xià   chuí lèi yuǎn gōng fáng dēng shēng qián huǒ   tiān méi hòu xiāng
yīn jiē míng piàn xuě   hán zhú xiǎng kōng láng miè yīng wéi   chén xīn shāng