哭开先山鸣禅师

明代 释函是
双髻真风在及门,十年铃铎报师恩。名山我遂失良友,先席谁堪托后昆。 林白鸟哀深院寂,香残云暗几僧存。洪波自古撼冥壑,入水长人岂易论。
shuāng zhēn fēng zài mén   shí nián líng duó bào shī ēn míng shān suì shī liáng yǒu   xiān shuí kān tuō hòu kūn
lín bái niǎo āi shēn yuàn   xiāng cán yún àn sēng cún hóng hàn míng   shuǐ cháng rén lùn