哭进士李洞二首

唐代 郑谷
所惜绝吟声,不悲君不荣。李端终薄宦,贾岛得高名。 旅葬新坟小,遗孤远俗轻。犹疑随计晚,昨夜草虫鸣。 自闻东蜀病,唯我独关情。若近长江死,想君胜在生。 瘴蒸丹旐湿,灯隔素帷清。冢树僧栽后,新蝉一两声。
suǒ jué yín shēng   bēi jūn róng duān zhōng báo huàn   jiǎ dǎo gāo míng
zàng xīn fén xiǎo   yuǎn qīng yóu suí wǎn   zuó cǎo chóng míng
wén dōng shǔ bìng   wéi guān qíng ruò jìn cháng jiāng   xiǎng jūn shèng zài shēng
zhàng zhēng dān zhào shī 湿   dēng wéi qīng zhǒng shù sēng zāi hòu   xīn chán liǎng shēng