哭京兆庞尹

唐代 张祜
扬子江头昔共迷,一为京兆隔云泥。故人昨日同时吊, 旧马今朝别处嘶。向壁愁眉无复画,扶床稚齿已能啼。 也知世路名堪贵,谁信庄周论物齐。
yáng jiāng tóu gòng   wèi jīng zhào yún rén zuó tóng shí diào  
jiù jīn zhāo bié chù xiàng chóu méi huà   chuáng zhì chǐ 齿 néng
zhī shì míng kān guì   shuí xìn zhuāng zhōu lùn