哭荆奴

宋代 廖刚
平生惟一女,宝惜岂珠玉。夫妻递襁抱,犊软舐未足。 上天胡忍予,谴罚不容赎。沉痾遽汝萦,微息竟莫续。 痛哉伤我神,恍若失飞鹄。追惟百牵肠,展转损心曲。 忆昨将汝归,万里自荆蜀。篮舆共先后,百步能我瞩。 汝母惜可知,拥坐甘蹐局。长途亦云劳,不觉度炎酷。 今后当远行,□门述蹢躅。相看怀抱空,将领但妾仆。 心折疑巳碎,泪甚冲风烛。念汝生少啼,起卧洁絣褥。 谓当非凡孩,岂料两岁促。意余积不厘,汝故弗为属。 长江漂玉尘,兹事未免俗。遗踪仅何有,肠断发毬绿。 情知东门达,敢取西河辱。要识父母心,吾诗尚堪录。
píng shēng wéi   bǎo zhū qiǎng bào   ruǎn shì wèi
shàng tiān rěn   qiǎn róng shú chén ē yíng   wēi jìng
tòng zāi shāng shén   huǎng ruò shī fēi zhuī wéi bǎi qiān cháng   zhǎn zhuǎn sǔn xīn
zuó jiāng guī   wàn jīng shǔ lán gòng xiān hòu   bǎi néng zhǔ
zhī   yōng zuò gān cháng yún láo   jué yán
jīn hòu dāng yuǎn xíng     mén shù zhí zhú xiāng kàn huái 怀 bào kōng   jiàng lǐng dàn qiè
xīn zhé suì   lèi shén chōng fēng zhú niàn shēng shǎo   jié bēng
wèi dāng fēi fán hái   liào liǎng suì   wèi shǔ
cháng jiāng piāo chén   shì wèi miǎn zōng jǐn yǒu   cháng duàn qiú 绿
qíng zhī dōng mén   gǎn 西 yào shí xīn   shī shàng kān