哭敬美弟二十四首 其一

明代 王世贞
一口空龈两鬓星,可能知己不凋零。那堪此夜山阳笛,吹到原头病鹡鸰。
kǒu kōng kěn liǎng bìn xīng   néng zhī diāo líng kān shān yáng chuī   dào yuán tóu bìng líng