哭敬美弟二十四首 其十七

明代 王世贞
晨晡一哭泪全枯,泪到枯时气稍苏。无奈陡然冲念发,数声天际雁行孤。
chén lèi quán   lèi dào shí shāo nài dǒu rán chōng niàn shù   shēng tiān yàn háng