哭夹山先生时先伯修归窆
河阳三度放花春,毕竟抛他凫舄身。左手直教持老子,空闺断不哭佳人。
苔深旧灶丹池冷,胞发金台白朵新。泪眼一丝能几许,那堪分洒两家尘。
hé
河
yáng
阳
sān
三
dù
度
fàng
放
huā
花
chūn
春
,
bì
毕
jìng
竟
pāo
抛
tā
他
fú
凫
xì
舄
shēn
身
zuǒ
。
shǒu
左
zhí
手
jiào
直
chí
教
lǎo
持
zi
老
kōng
子
,
guī
空
duàn
闺
bù
断
kū
不
jiā
哭
rén
佳
人
。
tái
苔
shēn
深
jiù
旧
zào
灶
dān
丹
chí
池
lěng
冷
,
bāo
胞
fā
发
jīn
金
tái
台
bái
白
duǒ
朵
xīn
新
lèi
。
yǎn
泪
yī
眼
sī
一
néng
丝
jǐ
能
xǔ
几
nà
许
,
kān
那
fēn
堪
sǎ
分
liǎng
洒
jiā
两
chén
家
尘
。