哭贾岛

唐代 可止
燕生松雪地,蜀死葬山根。诗僻降今古,官卑误子孙。 冢栏寒月色,人哭苦吟魂。墓雨滴碑字,年年添藓痕。
yàn shēng sōng xuě   shǔ zàng shān gēn shī jiàng jīn   guān bēi sūn
zhǒng lán hán yuè   rén yín hún bēi   nián nián tiān xiǎn hén