馈佩之新笋用前韵

明代 李东阳
客路逢师眼为开,长安尘土去还来。题诗肯附嘉鱼什,作供先辞怪石堆。 自觉冰姿殊秀爽,笑渠霜骨老崔嵬。西曹汉吏持三尺,高下应劳手自裁。
féng shī yǎn wèi kāi   cháng ān chén hái lái shī kěn jiā shén zuò   gōng xiān guài shí duī    
jué bīng 姿 shū xiù shuǎng   xiào shuāng lǎo cuī wéi cáo 西 hàn chí sān chǐ gāo   xià yīng láo shǒu cái