愧故人

宋代 文天祥
九门一夜涨风尘,何事痴儿竟误身。 子产片言图救郑,仲连本志为排秦。 但知慷慨称男子,不料蹉跎愧故人。 玉勒雕鞍南上去,天高月冷泣孤臣。
jiǔ mén zhǎng fēng chén   shì chī ér jìng shēn
chǎn piàn yán jiù zhèng   zhòng lián běn zhì wèi pái qín
dàn zhī kāng kǎi chēng nán   liào cuō tuó kuì rén
diāo ān nán shǎng   tiān gāo yuè lěng chén