夔府书怀四十韵

唐代 杜甫
昔罢河西尉,初兴蓟北师。不才名位晚,敢恨省郎迟。 扈圣崆峒日,端居滟滪时。萍流仍汲引,樗散尚恩慈。 遂阻云台宿,常怀湛露诗。翠华森远矣,白首飒凄其。 拙被林泉滞,生逢酒赋欺。文园终寂寞,汉阁自磷缁。 病隔君臣议,惭纡德泽私。扬镳惊主辱,拔剑拨年衰。 社稷经纶地,风云际会期。血流纷在眼,涕洒乱交颐。 四渎楼船泛,中原鼓角悲。贼壕连白翟,战瓦落丹墀。 先帝严灵寝,宗臣切受遗。恒山犹突骑,辽海竞张旗。 田父嗟胶漆,行人避蒺藜。总戎存大体,降将饰卑词。 楚贡何年绝,尧封旧俗疑。长吁翻北寇,一望卷西夷。 不必陪玄圃,超然待具茨。凶兵铸农器,讲殿辟书帷。 庙算高难测,天忧实在兹。形容真潦倒,答效莫支持。 使者分王命,群公各典司。恐乖均赋敛,不似问疮痍。 万里烦供给,孤城最怨思。绿林宁小患,云梦欲难追。 即事须尝胆,苍生可察眉。议堂犹集凤,正观是元龟。 处处喧飞檄,家家急竞锥。萧车安不定,蜀使下何之。 钓濑疏坟籍,耕岩进弈棋。地蒸馀破扇,冬暖更纤絺。 豺遘哀登楚,麟伤泣象尼。衣冠迷适越,藻绘忆游睢。 赏月延秋桂,倾阳逐露葵。大庭终反朴,京观且僵尸。 高枕虚眠昼,哀歌欲和谁。南宫载勋业,凡百慎交绥。
西 wèi   chū xīng běi shī cái míng wèi wǎn   gǎn hèn shěng láng chí
shèng kōng tóng   duān yàn shí píng liú réng yǐn   chū sàn shàng ēn
suì yún tái 宿   cháng huái 怀 zhàn shī cuì huá sēn yuǎn   bái shǒu
zhuō bèi lín quán zhì   shēng féng jiǔ wén yuán zhōng   hàn lín
bìng jūn chén   cán yáng biāo jīng zhǔ   jiàn nián shuāi
shè jīng lún   fēng yún huì xuè liú fēn zài yǎn   luàn jiāo
lóu chuán fàn   zhōng yuán jiǎo bēi zéi háo lián bái zhái   zhàn luò dan chi
xiān yán líng qǐn   zōng chén qiè shòu héng shān yóu   liáo hǎi jìng zhāng
tián jiē jiāo   xíng rén zǒng róng cún   xiáng jiàng shì bēi
chǔ gòng nián jué   yáo fēng jiù cháng fān běi kòu   wàng juǎn 西
péi xuán   chāo rán dài xiōng bīng zhù nóng   jiǎng diàn 殿 shū wéi
miào suàn gāo nán   tiān yōu shí zài xíng róng zhēn liáo dǎo   xiào zhī chí
shǐ 使 zhě fēn wáng mìng   qún gōng diǎn kǒng guāi jūn liǎn   shì wèn chuāng
wàn fán gōng   chéng zuì yuàn 绿 lín níng xiǎo huàn   yún mèng nán zhuī
shì cháng dǎn   cāng shēng chá méi táng yóu fèng   zhèng guān shì yuán guī
chù chù xuān fēi   jiā jiā jìng zhuī xiāo chē ān dìng   shǔ shǐ 使 xià zhī
diào lài shū fén   gēng yán jìn zhēng shàn   dōng nuǎn gèng xiān chī
chái gòu āi dēng chǔ   lín shāng xiàng guān shì yuè   zǎo huì yóu suī
shǎng yuè yán qiū guì   qīng yáng zhú kuí tíng zhōng fǎn piáo   jīng guān qiě jiāng shī
gāo zhěn mián zhòu   āi shuí nán gōng zài xūn   fán bǎi shèn jiāo suí