哭胡思齐
野战日纷纷,飘零最念君。故园知不返,客路竟长分。
道士来看病,邻人为起坟。百年精爽在,应化武山云。
yě
野
zhàn
战
rì
日
fēn
纷
fēn
纷
,
piāo
飘
líng
零
zuì
最
niàn
念
jūn
君
。
。
gù
故
yuán
园
zhī
知
bù
不
fǎn
返
,
kè
客
lù
路
jìng
竟
zhǎng
长
fēn
分
。
。
dào
道
shì
士
lái
来
kàn
看
bìng
病
,
lín
邻
rén
人
wéi
为
qǐ
起
fén
坟
。
。
bǎi
百
nián
年
jīng
精
shuǎng
爽
zài
在
,
yìng
应
huà
化
wǔ
武
shān
山
yún
云
。
。