哭胡珪

唐代 方干
才高登上第,孝极殁庐茔。一命何无定,片言徒有声。 故园花自发,新冢月初明。寂寞重泉里,岂知春物荣。
cái gāo dēng shàng   xiào yíng mìng dìng   piàn yán yǒu shēng
yuán huā   xīn zhǒng yuè chū míng zhòng quán   zhī chūn róng