苦寒吟

唐代 孟郊
天寒色青苍,北风叫枯桑。厚冰无裂文,短日有冷光。 敲石不得火,壮阴夺正阳。苦调竟何言,冻吟成此章。
tiān hán qīng cāng   běi fēng jiào sāng hòu bīng liè wén   duǎn yǒu lěng guāng
qiāo shí huǒ   zhuàng yīn duó zhèng yáng diào jìng yán   dòng yín chéng zhāng