苦寒行二首
淮南苦寒不可度,积雪连山风倒树。
长淮冻绝鱼龙愁,哀鸿傍人飞不去。
雪中寒日无暖光,六龙瑟缩不肯骧。
老惫孤舟且复止,坚冰三尺厚于墙。
huái
淮
nán
南
kǔ
苦
hán
寒
bù
不
kě
可
dù
度
,
jī
积
xuě
雪
lián
连
shān
山
fēng
风
dào
倒
shù
树
。
cháng
长
huái
淮
dòng
冻
jué
绝
yú
鱼
lóng
龙
chóu
愁
,
āi
哀
hóng
鸿
bàng
傍
rén
人
fēi
飞
bù
不
qù
去
。
xuě
雪
zhōng
中
hán
寒
rì
日
wú
无
nuǎn
暖
guāng
光
,
liù
六
lóng
龙
sè
瑟
suō
缩
bù
不
kěn
肯
xiāng
骧
。
lǎo
老
bèi
惫
gū
孤
zhōu
舟
qiě
且
fù
复
zhǐ
止
,
jiān
坚
bīng
冰
sān
三
chǐ
尺
hòu
厚
yú
于
qiáng
墙
。