哭韩淮端公兼上崔中丞

唐代 刘商
坚贞与和璧,利用归干将。金玉徒自宝,高贤无比方。 挺生岩松姿,孤直凌雪霜。亭亭结清阴,不竞桃李芳。 读书哂霸业,翊赞思皇王。千载有疑议,一言能否臧。 儒风久沦弊,颜闵寿不长。邦国岂殄瘁,斯人今又亡。 别离长春草,存没隔楚乡。闻问尚书恸,泪凝向日黄。 奄忽薤露晞,杳冥泉夜长。贤愚自修短,天色空苍苍。 铭旌敛归魂,荆棘生路傍。门柳日萧索,繐帷掩空堂。 灯孤晦处明,高节殁后彰。芳兰已灰烬,幕府留馀香。 常爱独坐尊,绣衣如雁行。至今虚左位,言发泪沾裳。
jiān zhēn   yòng guī gàn jiàng jīn bǎo   gāo xián fang
tǐng shēng yán sōng 姿   zhí líng xuě shuāng tíng tíng jié qīng yīn   jìng táo fāng
shū shěn   zàn huáng wáng qiān zǎi yǒu   yán néng zāng
fēng jiǔ lún   yán mǐn shòu 寿 zhǎng bāng guó tiǎn cuì   rén jīn yòu wáng
bié cháng chūn cǎo   cún méi chǔ xiāng wén wèn shàng shū tòng   lèi níng xiàng huáng
yǎn xiè   yǎo míng quán zhǎng xián xiū duǎn   tiān kōng cāng cāng
míng jīng liǎn guī hún   jīng shēng bàng mén liǔ xiāo suǒ   suì wéi yǎn kōng táng
dēng huì chù míng   gāo jié hòu zhāng fāng lán huī jìn   liú xiāng
cháng ài zuò zūn   xiù yàn háng zhì jīn zuǒ wèi   yán lèi zhān shang