苦旱歌

明代 王世贞
君不见岁已在酉魃为虐,五月黄尘恣飘瞥。农家儿女窃愁叹,辘轳殷殷夜不绝。 原草新疑野火烧,山田久作十字裂。我欲伸眉向谁说。 东南转漕匮奔送,西北军声尚澒洞。桑林不闻六事祷,柏梁已上乾封颂。 阴云油油乍东至,远近欢呼声动地。恶风忽从云际起,顷刻荡散归天意。 青袍皂带者何事。中夜不眠坐待旦,三星在空月烂烂。 偶思东海亦可怜,一妇横死枯三年。京师赏罚未足算,李斯痛哭咸阳之市边。
jūn jiàn suì zài yǒu wèi nüè   yuè huáng chén piāo piē nóng jiā ér qiè chóu tàn   lu yīn yīn jué    
yuán cǎo xīn huǒ shāo   shān tián jiǔ zuò shí liè shēn méi xiàng shuí shuō    
dōng nán zhuǎn cáo kuì bēn sòng   西 běi jūn shēng shàng hòng dòng sāng lín wén liù shì dǎo bǎi   liáng shàng qián fēng sòng    
yīn yún yóu yóu zhà dōng zhì   yuǎn jìn huān shēng dòng è fēng cóng yún qǐng   dàng sàn guī tiān    
qīng páo zào dài zhě shì zhōng mián zuò dài dàn sān   xīng zài kōng yuè làn làn    
ǒu dōng hǎi lián   hèng sān nián jīng shī shǎng wèi suàn   tòng xián yáng zhī shì biān