苦寒歌

宋代 李新
北风吹窗琴自动,拥炉不觉毡裘重。 孤城日落星斗稀,一寸清霜压寒梦。 河冰岭雪随高深,山鸡啄土鹤在林。 西楼歌舞隔珠幄,独有春风人不觉。
běi fēng chuī chuāng qín dòng   yōng jué zhān qiú zhòng
chéng luò xīng dǒu   cùn qīng shuāng hán mèng
bīng lǐng xuě suí gāo shēn   shān zhuó zài lín
西 lóu zhū   yǒu chūn fēng rén jué