苦寒二首 其二

宋代 周紫芝
天容黯惨悲风吹,寒日欲出寒云垂。千门昼闭人迹绝,万里长空鸟不飞。 豺虎号寒声怒急,行人指堕毛为立。易水风高燕地寒,白头书生望云泣。
tiān róng àn cǎn bēi fēng chuī   hán chū hán yún chuí qiān mén zhòu rén jué wàn   cháng kōng niǎo fēi    
chái hào hán shēng   xíng rén zhǐ duò máo wèi shuǐ fēng gāo yàn hán bái   tóu shū shēng wàng yún