苦寒

宋代 陆游
冻砚时能出苦吟,浊醪亦复慰孤斟。 谁知冰雪凝严侯,自是乾坤爱育心。 疠鬼尽驱人意乐,遗蝗一洗麦根深。 但嫌景短妨书课,栖鸟纷纷又满林。
dòng yàn shí néng chū yín   zhuó láo wèi zhēn  
shéi zhī bīng xuě níng yán hóu   shì qián kūn ài xīn  
guǐ jǐn rén   huáng mài gēn shēn  
dàn xián jǐng duǎn fáng shū   niǎo fēn fēn yòu mǎn lín