苦寒

宋代 陆游
终日频添季子裘,经旬不上仲宣楼。 摩挲酒榼虽堪喜,疏索梅花未免愁。 正苦冰生退吟笔,却思雪作润耕畴。 乘除扰扰殊多事,独拥青毡觅睡休。
zhōng pín tiān qiú   jīng xún shàng zhòng xuān lóu
jiǔ suī kān   shū suǒ méi huā wèi miǎn chóu
zhèng bīng shēng tuì 退 yín   què xuě zuò rùn gēng chóu
chéng chú rǎo rǎo shū duō shì   yōng qīng zhān shuì xiū