苦寒

唐代 韩愈
四时各平分,一气不可兼。隆寒夺春序,颛顼固不廉。 太昊弛维纲,畏避但守谦。遂令黄泉下,萌牙夭句尖。 草木不复抽,百味失苦甜。凶飙搅宇宙,铓刃甚割砭。 日月虽云尊,不能活乌蟾。羲和送日出,恇怯频窥觇。 炎帝持祝融,呵嘘不相炎。而我当此时,恩光何由沾。 肌肤生鳞甲,衣被如刀镰。气寒鼻莫嗅,血冻指不拈。 浊醪沸入喉,口角如衔箝。将持匕箸食,触指如排签。 侵炉不觉暖,炽炭屡已添。探汤无所益,何况纩与缣。 虎豹僵穴中,蛟螭死幽潜。荧惑丧缠次,六龙冰脱髯。 芒砀大包内,生类恐尽歼。啾啾窗间雀,不知已微纤。 举头仰天鸣,所愿晷刻淹。不如弹射死,却得亲炰燖. 鸾皇苟不存,尔固不在占。其馀蠢动俦,俱死谁恩嫌。 伊我称最灵,不能女覆苫。悲哀激愤叹,五藏难安恬。 中宵倚墙立,淫泪何渐渐。天王哀无辜,惠我下顾瞻。 褰旒去耳纩,调和进梅盐。贤能日登御,黜彼傲与憸。 生风吹死气,豁达如褰帘。悬乳零落堕,晨光入前檐。 雪霜顿销释,土脉膏且黏。岂徒兰蕙荣,施及艾与蒹。 日萼行铄铄,风条坐襜襜.天乎苟其能,吾死意亦厌。
shí píng fēn   jiān lóng hán duó chūn   zhuān lián
tài hào chí wéi gāng   wèi dàn shǒu qiān suì lìng huáng quán xià   méng yāo jiān
cǎo chōu   bǎi wèi shī tián xiōng biāo jiǎo zhòu   máng rèn shén biān
yuè suī yún zūn   néng huó chán sòng chū   kuāng qiè pín kuī chān
yán chí zhù róng   xiāng yán ér dāng shí   ēn guāng yóu zhān
shēng lín jiǎ   dāo lián hán xiù   xuè dòng zhǐ niān
zhuó láo fèi hóu   kǒu jué xián qián jiāng chí zhù shí   chù zhǐ pái qiān
qīn jué nuǎn   chì tàn tiān tàn tāng suǒ   kuàng kuàng jiān
bào jiāng xué zhōng   jiāo chī yōu qián yíng huò sàng chán   liù lóng bīng tuō rán
máng dàng bāo nèi   shēng lèi kǒng jǐn jiān jiū jiū chuāng jiān què   zhī wēi xiān
tóu yǎng tiān míng   suǒ yuàn guǐ yān tán shè   què qīn páo xún   .
luán huáng gǒu cún   ěr zài zhàn chǔn dòng chóu   shuí ēn xián
chēng zuì líng   néng shān bēi āi fèn tàn   zàng nán ān tián
zhōng xiāo qiáng   yín lèi jiàn jiàn tiān wáng āi   huì xià zhān
qiān liú ěr kuàng   tiáo jìn méi yán xián néng dēng   chù ào xiān
shēng fēng chuī   huò qiān lián xuán líng luò duò   chén guāng qián yán
xuě shuāng dùn xiāo shì   mài gāo qiě nián lán huì róng   shī ài jiān
è xíng shuò shuò   fēng tiáo zuò chān chān   . tiān gǒu néng   yàn