哭顾徵君宁人 其四
登高忆共雁门间,北望京华洒泪还。白马小儿犹汉殿,青牛老子已秦关。
河声不解消长恨,山色惟知老玉颜。耆旧只今零落尽,北邙松柏为君攀。
dēng
登
gāo
高
yì
忆
gòng
共
yàn
雁
mén
门
jiān
间
,
běi
北
wàng
望
jīng
京
huá
华
sǎ
洒
lèi
泪
hái
还
bái
。
mǎ
白
xiǎo
马
ér
小
yóu
儿
hàn
犹
diàn
汉
qīng
殿
,
niú
青
lǎo
牛
zi
老
yǐ
子
qín
已
guān
秦
关
。
hé
河
shēng
声
bù
不
jiě
解
xiāo
消
cháng
长
hèn
恨
,
shān
山
sè
色
wéi
惟
zhī
知
lǎo
老
yù
玉
yán
颜
qí
。
jiù
耆
zhī
旧
jīn
只
líng
今
luò
零
jǐn
落
běi
尽
,
máng
北
sōng
邙
bǎi
松
wèi
柏
jūn
为
pān
君
攀
。