哭故人

唐代 乔知之
生死久离居,凄凉历旧庐。叹兹三径断,不践十年馀。 古木巢禽合,荒庭爱客疏。匣留弹罢剑,床积读残书。 玉没终无像,兰言强问虚。平生不得意,泉路复何如。
shēng jiǔ   liáng jiù tàn sān jìng duàn   jiàn shí nián
cháo qín   huāng tíng ài shū xiá liú dàn jiàn   chuáng cán shū
méi zhōng xiàng   lán yán qiáng wèn píng shēng   quán