哭归高士

清代 顾炎武
弱冠始同游,文章相砥厉。中年共墨衰,出入三江汭。 悲深宗社墟,勇画澄清计。不获骋良图,斯人竟云逝。 峻节冠吾侪,危言惊世俗。常为扣角歌,不作穷途哭。 生耽一壶酒,没无半间屋。惟存孤竹心,庶比黔娄躅。 太仆经铿铿,三吴推学者。安贫称待诏,清风播林野。 及君复多材,儒流嗣弓冶。已矣文献亡,萧条玉山下。 郦生虽酒狂,亦能下齐军。发愤吐忠义,下笔驱风云。 平生慕鲁连,一矢解世纷。碧鸡竟长鸣,悲哉君不闻。
ruò guàn shǐ tóng yóu   wén zhāng xiāng zhōng nián gòng shuāi   chū sān jiāng ruì
bēi shēn zōng shè   yǒng huà chéng qīng huò chěng liáng   rén jìng yún shì
jùn jié guān chái   wēi yán jīng shì cháng wèi kòu jiǎo   zuò qióng
shēng dān jiǔ   méi bàn jiān wéi cún zhú xīn   shù qián lóu zhú
tài jīng kēng kēng   sān tuī xué zhě ān pín chēng dài zhào   qīng fēng lín
jūn duō cái   liú gōng wén xiàn wáng   xiāo tiáo shān xià
shēng suī jiǔ kuáng   néng xià jūn fèn zhōng   xià fēng yún
píng shēng lián   shǐ jiě shì fēn jìng cháng míng   bēi zāi jūn wén