哭公素

宋代 司马光
负书游上国,拾芥取荣名。 雅度津涯阔,高文风雨惊。 忘怀翻得谤,纵酒遂伤生。 忍使泉台客,悁悁不自明。 丹旌倚輤车,荣辱尽虚无。 半道骅骝顿,先秋兰茝枯。 儿痴缠过龀,亲老不胜扶。 家事今萧瑟,宁将未第殊。
shū yóu shàng guó   shí jiè róng míng  
jīn kuò   gāo wén fēng jīng  
wàng huái 怀 fān bàng   zòng jiǔ suì shāng shēng  
rěn shǐ 使 quán tái   yuān yuān míng  
dān jīng qiàn chē   róng jǐn  
bàn dào huá liú dùn   xiān qiū lán chǎi  
ér chī chán guò chèn   qīn lǎo shèng  
jiā shì jīn xiāo   níng jiāng wèi shū