哭公实 其一

明代 李攀龙
逝矣梁公实,清时隐汉关。扁舟浮大海,健笔志名山。 岂悟风流尽,犹言洗沐还。文章憎白发,服食误红颜。 禅草来天上,玄经出世间。纵为华表鹤,羽翮已难攀。
shì liáng gōng shí   qīng shí yǐn hàn guān piān zhōu hǎi   jiàn zhì míng shān
fēng liú jǐn   yóu yán hái wén zhāng zēng bái   shí hóng yán
chán cǎo lái tiān shàng   xuán jīng chū shì jiān zòng wèi huá biǎo   nán pān