哭公实 其三

明代 李攀龙
实沈其尔祟,单阏乃为灾。偃蹇非关病,文章未尽才。 他人纷项领,之子渺尘埃。白日中原堕,高秋大海回。 自逢双鹤至,谁叱五羊来。欲挂延陵剑,风雷不可开。
shí shěn ěr suì   chán nǎi wèi zāi yǎn jiǎn fēi guān bìng   wén zhāng wèi jǐn cái
rén fēn xiàng lǐng   zhī miǎo chén āi bái zhōng yuán duò   gāo qiū hǎi huí
féng shuāng zhì   shuí chì yáng lái guà yán líng jiàn   fēng léi kāi