哭公实 其二

明代 李攀龙
客有燕山至,传君丧海隅。含香情不厌,辟谷事还迂。 词翰家长技,经纶国大儒。天心曾尔辈,雪涕自吾徒。 精气乘朱鸟,浮生过白驹。所悲无旧物,此道失前驱。
yǒu yān shān zhì   chuán jūn sàng hǎi hán xiāng qíng yàn   shì hái
hàn jiā cháng   jīng lún guó tiān xīn céng ěr bèi   xuě
jīng chéng zhū niǎo   shēng guò bái suǒ bēi jiù   dào shī qián